Nhớ Ơn Anh


Anh đã xin vâng nhận ý Trời

Cả đời luyện đức ngát trầm hương,

Trần gian u ám muôn tà thuyết,

Đình thánh quang minh một nẻo đường,

Thủ quản tinh hoa dòng đạo thánh,

Sáng soi quốc túy nước Nam vương,

Lập nên linh đạo còn truyền mãi,

Dòng dõi muôn đời vẫn nhớ thương,

Chỉ phường bất nghĩa mới coi thường,

Giữa nền đạo lý đen như mực,

Nổi bật đời Anh rực sáng gương

Đầu bạc ngẩng cao nơi trần thế,

Tiếng vàng vang dội khắp muôn phương,

Bao lần gian khó không nản chí,

Vẫn vững niềm tin giữa gió sương.

Đức Phương


Sao Sáng Trời Đông

 

Anh thánh khiết hay là phương ánh sáng?

Mà bình minh rực rỡ cả trời Đông

Anh thanh cao hay là áng mây hồng?

Mà nhân ái bao dung người yếu đuối.

 

Anh kiên vững hay non cao vời vợi?

Mà niềm tin son sắt với thời gian

Anh yêu thương hay sóng biển dâng tràn?

Mà thăm thẳm bao la tình hiền mẫu

 

Anh tỏa sáng hay là sao Bắc đẩu?

Mà oai phong đưa lối bước Đồng Công

Dẫn đoàn người Nam Việt đến thiên cung

Soi lý tưởng như hải đăng ngời sáng

 

Anh tạ thế hay khải hoàn vinh thắng?

Mà dung quang rạng rỡ ánh tà huy

Anh trở về hay cất bước ra đi?

Mà nhân thế muôn người thương tiếc nhớ

 

Anh vẫn sống trong tình yêu muôn thuở

Một đời vui là ngôn sứ tình thương

Một đời gieo chân lý vạn nẻo đường

Giờ vĩnh phúc an bình bên Thiên Chúa

Ý Nhạc Thiên Cung